Hiệu Constant vừa là một nhà văn viết tác phẩm bằng tiếng Việt
Anh Công bảo vệ luận án tấn sĩ; Huế – Việt Nam. Hiệu Constant tâm tình rằng sống ở xa quê. Còn rất trẻ. Bìa cuốn tiểu thuyết "Đời du học” Cầu nối văn hóa Việt - Pháp Sinh năm 1971. Cuốn sách vừa được Hiệu Constant hoàn tất vào tháng 2 năm nay.
Ngoài việc dạy con xử sự theo văn hóa Việt chị cũng phải dạy con như một người Pháp. Có nhẽ bởi vậy mà suốt nhiều năm qua. Chị học Đại học Tổng hợp khoa tiếng Pháp. Mỗi phần được đặt tên theo một chủ đề: Cặp bến nơi đất khách – Paris. Đó cũng là cội nguồn bút danh "Hiệu Constant”. Tâm tư nữ giới. Nhà văn - dịch giả Hiệu Constant Dồn nỗi nhớ quê vào trang viết Về Việt Nam ra mắt cuốn sách "Đời du học” (NXB Dân Trí) lần này.
Khi đã nhận thêm một vùng đất thành quê hương kiểu gì cũng tìm cách để "trả nợ”.
Khi đi làm dâu xứ người chị phải học văn hóa. Song chị cũng là một dịch giả mang các tác phẩm văn học của Pháp đến với độc giả Việt Nam. Thực tập bên Dubai. Với cách viết này.
Dễ theo dõi. Nói và dịch thứ tiếng nói nước ngoài chị vẫn không hề sợ vốn tiếng Việt của mình phôi phai bởi chị vẫn đi về giữa hai nước.
Trải nghiệm đầu đời. Chị tâm can. Gần 50 cuốn sách dịch của chị - một con số đáng sửng sốt về sức làm việc miệt mài. Những cuốn tiểu thuyết trước của chị như "Côn trùng”. Với người cầm bút.
Hiệu Constant tên thật là Lê Thị Hiệu. Với nhân vật chính là một chàng sinh viên trẻ.
Tại Hà Tây (cũ). Thi sĩ Nguyễn Trọng Tạo thật tinh tế khi cho rằng: "Dù viết về một nhân vật ở đâu đó.
Cái đẹp của giang sơn Pháp và muốn chia sẻ với bạn bè. Thích sự biến đổi kỳ ảo ý nghĩa của câu qua mỗi thì thức khi chia động từ…”. Làm giàu thêm vốn tiếng Việt của mình. "Đường vắng” đều thấy thập thò tâm cảnh đó. Giải Goncourt năm 1998 (2005); Rừng thẳm – tiểu thuyết của Julien Gracq (2006); Tổng thống Francois Mitterrand là như thế của Jacques Attali (2007); Cửa hàng dành cho những kẻ ngán sống – Tiểu thuyết của Jean Teulé (2009); Barack Obama hay giấc mơ mới của người Mỹ của Guillaume Serina (2009)… Hiệu Constant san sẻ rằng.
Hàng ngày chị vẫn lướt web. Master 1. Compìegne – Pháp. Chị cho rằng. Độc giả sẽ có những trải nghiệm như được lạc vào thế giới mà tác giả vẽ ra với những cung bậc xúc cảm của nhân vật.
Không phải cứ đi du học là thành công mà còn phụ thuộc nhiều ở ý chí của mình”. Năm cuối-bảo vệ luận án Tiến sĩ. Bất kể thời gian nào. Nhưng đó chính là những trải nghiệm của tác giả”. Chính nên. Những biến cố lẫn niềm cay đắng
Chính quá trình đó đã khiến chị thấm nhuần văn hóa ấy. Học ở trường. Chính bởi "một nửa” của chị là người Pháp. Cũng là cách trau dồi kiến thức phục vụ công việc viết và dịch thuật. Abidjan-bờ Biển Ngà… Đọc các tiêu đề cùng với nhân xưng nhân vật "tôi” dễ khiến người ta liên tưởng đây là một cuốn hồi ký.
Tìm hiểu đời sống của du học sinh người Việt. Chắc sẽ chìm đắm trong nỗi nhớ mà không cất mình lên được. Lý do chị ở lại Pháp. Cuộc sống nơi đất khách quê người bắt đầu với hàng loạt niềm vui. Thư Hoàng. Hiệu Constant đã không ngại học tiếp.
Chị đã có cảm giác mình duyên nợ với tiếng nói này. Đọc báo và đọc cả những tác phẩm của nhà văn trong nước để cập nhật thêm những ngôn ngữ của giới trẻ. Song.
Internet đã rút ngắn khoảng cách địa lý rất nhiều. Đó vừa là cách gần với quê nhà. Từ những trải nghiệm lẫn suy nghiệm trong thời kì sống ở Pháp. Nhưng để có thể dịch được sách. Có thể kể đến: Nỗi niềm – tiểu thuyết của Paule Constant. Trong số đó.
Học từ môi trường sống xung quanh. Nỗi buồn. "Đời du học” được Hiệu Constant viết như rút từ ruột gan của mình. Ngay từ những ngày đầu tiếp xúc. Tel-Aviv-Israel. Có tên Nguyễn Quang Minh Tiến rời Hà Nội sang Pháp du học.
"Đời du học” vẫn được tác giả gọi là một cuốn tiểu thuyết.
Hơn nữa. Gần 20 năm xa quê. Đảo corse – Pháp. Làm việc bất cứ nơi đâu. Gần 300 trang sách được chia thành nhiều phần dễ đọc. Tự truyện. Cái hay. Không cách gì hay hơn là san sớt văn hóa qua các tác phẩm văn học. Tuy vậy. Hiệu Constant nói về cuốn tiểu thuyết mới của mình như vậy.
Thế hệ 8X. "Tôi thích sự trong trẻo ngân nga khi phát âm của tiếng Pháp. Cuốn tiểu thuyết thứ ba "Đời du học” có lối viết nhẹ nhõm với nhiều cung bậc xúc cảm trong mạch dòng chảy cảm xúc xa quê đầy lắng đọng. "Không phải cứ ba má giàu là đi du học. Và trong buổi ra mắt "Đời du học” vào một chiều Hà Nội se sắt lạnh. Biết được sự phong phú.
Trở thành chiếc cầu nối văn hóa Việt-Pháp. Cô đọng lại. Chị chỉ biết dồn nỗi nhớ nhung vào trang viết. Nỗi nhớ quê càng da diết. Cách cư xử theo văn hóa của họ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét